UBND PHƯỜNG TRẦN LIỄU
TRƯỜNG TIỂU HỌC HIỆP HÒA
GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 11/2025
CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM
Chủ điểm: Nhớ ơn thầy cô
Giới thiệu cuốn sách: “Cô giáo như mẹ hiền”.
1.Thời gian - Địa điểm
Vào hồi 7h30 phút, ngày 03 tháng 11 năm 2025.
Tại trường TH Hiệp Hòa..
Người tuyên truyền: HS
2. Thành phần.
Toàn thể CB, GV, NV nhà trường
Cùng toàn thể các em học sinh trong trường.
3. Nội dung:
Kính thưa các thầy cô giáo cùng toàn thể các em học sinh thân mến!
Từ xưa đến nay, nghề dạy học luôn là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý của xã hội, được cả xã hội trân trọng, tôn vinh và dành cho những tình cảm tốt đẹp nhất. Thầy cô là những kĩ sư tâm hồn, suốt một cuộc đời thầm lặng như “người chở đò” đưa khách sang sông, đưa các thế hệ học sinh đến bến bờ tri thức. Công ơn thầy cô hôm qua, hôm nay đã và sẽ mãi mãi còn được khắc nghi trong trái tim của mỗi học trò.
Cũng chính vì lí do đó mà từ xưa tới nay đã có không ít những bài hát, bài thơ, những câu trâm ngôn hay của nhiều tác giả nổi tiếng Trên thế giới đã viết nên những tình cảm tha thiết để ca ngợi và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến các thầy cô giáo, những người đã ươm mầm cho tương lai. Lời bài hát: “Cô và Mẹ” của tác giả Phạm Tuyên là một ví dụ điển hình.
Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo
Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền
Cô và mẹ là hai cô giáo
Mẹ và cô ấy hai mẹ hiền.
Cô chính là người mẹ thứ hai, dỗ dành con mỗi khi khóc nhè, dìu con đứng dậy mỗi khi vấp ngã và cũng là người đầu tiên dạy con biết từng con chữ “a” “o”. Cô mở ra trong tâm hồn trẻ thơ một thế giới sắc màu ngập tràn yêu thương và lòng nhân ái. Chân thành cảm ơn cô!
Hay lời bài hát “Ngày đầu tiên đi học” của tác giả Nguyễn Ngọc Thiện cũng có viết như sau:
| Ngày đầu tiên đi học Mẹ dắt tay đến trường Em vừa đi vừa khóc Mẹ dỗ dành yêu thương Ngày đầu tiên đi học Em mắt ướt nhạt nhòa Cô vỗ về an ủi Chao ôi ! Sao thiết tha | Ngày đầu như thế đó Cô giáo như mẹ hiền Em bây giờ cứ ngỡ Cô giáo là cô tiên Em bây giờ khôn lớn, Bỗng nhớ về ngày xưa Ngày đầu tiên đi học Mẹ cô cùng ỗ về |
Cả hai bài hát trên dù là của hai tác giả khác nhau nhưng cũng đều ca ngợi một hình tượng giống nhau đó là câu “Cô giáo như mẹ hiền”. Cô thiết nghĩ, phải chăng tình cô trò vỗn dĩ đã là như vậy rồi…rất trìu mến, rất yêu thương và rất nhẹ nhàng như tình mẹ hiền hòa, bao la vậy. Phải chăng cô chính là người mẹ hiền thứ hai của mọi thế hệ học trò chúng ta.
Vâng và để hòa cùng với không khí tưng bừng, phấn khởi thi đua chào mừng Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 năm nay Thư viện trương TH Hiệp Hòa xin trân trọng giới thiệu tới các thầy cô giáo cùng toàn thể các em học sinh cuốn sách
“Cô giáo như mẹ hiền” của dịch giả Ngọc Phương, do Nxb Kim Đồng xuất bản năm 2004 . Cuốn sách được in trên khổ 19cm, với màu chủ đạo là màu hồng tím, bên cạnh ngôi trường nổi bật nên là hình tượng người cô yêu quý với quyển sách cầm trên tay và khuôn mặt xinh đẹp toát nên vẻ dịu dàng đã nói nên ý nghĩa chính của câu chuyện.
Cuốn sách “Cô giáo như mẹ hiền” Kể về câu chuyện của cậu bé Ar-Chom không thích đi học mà chỉ thích ở nhà chơi với mẹ thôi. Đoạn trang 3 có viết “ Một hôm, cậu bé Ar-Chom thủ thỉ với mẹ.Mẹ ơi khi nào con lớn con sẽ không đi học đâu mẹ ạ”. Thế nhưng hết hè là Ar- Chom lên bảy tuổi và cậu bé sẽ phải đi học. Cũng như bao các bạn học sinh mới vào lớp 1 và cả các anh chị lớp lớn đã qua lớp 1 nữa đều tò mò rằng đi học thì như thể nào? Đến trường có vui không và đặc biệt là cô giáo của chúng mình nhìn như thế nào nhỉ, có dịu dàng như người mẹ hiền ở nhà không?
Bằng chất giọng kể thật và nhẹ nhàng tác giả đã đã toát nên một Ar-Chom ngây thơ và hóm hỉnh cộng với sự ngoan ngoãn lễ phép của cậu bé bẩy tuổi. Cậu bé Ar-Chom rất yêu mẹ vì mẹ là người đã sinh ra cậu bé, chăm sóc, nuôi dưỡng và yêu thương Ar- Chom hết mực nữa, chính vì vậy mà Ar-Chom không muốn đi học mà chỉ muốn ở nhà với mẹ thôi, Ar-Chom sợ nếu mình đi học thì mẹ sẽ rất buồn vì nhớ mình. Nhưng mà năm nay Ar-Chom đã lên bảy tuổi tức là cậu bé đã lớn và phải rời khỏi vòng tay yêu thương của người mẹ quen thuộc và đến trường với cô giáo mới. Ngày đầu tiên đến trường mẹ Ar-Chom dắt tay cậu bé tới lớp, cậu bé dường như rất muốn rút bàn tay bé bỏng của mình khỏi tay mẹ và chạy về nhà nhưng không được bàn tay của mẹ Ar-Chom hôm nay thật rắn chắc chứ không mềm mại như mọi ngày khiến Ar-Chom hiểu rằng mình phải đến lớp không thì mẹ sẽ buồn nếu Ar-Chom cứ không muốn đi học.
Đoạn trang 4 có viết:
- Thôi được, con học xong sẽ về ngay với mẹ đúng không ạ?
Người mẹ đáp:
- Ừ, con học một lúc rồi về với mẹ, con trai yêu!
Ar-Chom đồng ý:
- Vâng, mẹ ở nhà đừng buồn nhé!
Mẹ sẽ không buồn đâu con trai yêu ạ!
Mà mẹ ơi, mẹ phải buồn một tý tẹo. Như thế mẹ sẽ thấy dễ chịu hơn mẹ nhỉ! Còn đồ chơi của con ở góc nhà, mẹ đừng thu dọn để con về sẽ chơi luôn. Học xong là con chạy thật nhanh về nhà.
Mẹ sẽ chờ con. Hôm nay mẹ sẽ làm bánh rán cho con nhé.
Ar- Chom mừng rỡ:
Vâng, mẹ chờ con nhé. Mẹ ơi, mẹ đừng khóc vì nhớ con nhé, mẹ đừng sợ và đừng chết nhé, phải chờ bằng được tới khi con về đấy!
Bà mẹ bật cười:
Ừ, được rồi. Nhất định mẹ sẽ chờ con, con trai yêu, làm sao mẹ có thể chết được cơ chứ!”
Nói rồi người mẹ dừng lại và chỉ cho Ar- Chom thấy ngôi trường và đường tới đó, và từ đây Ar- Chom phải tự đi một mình tới lớp.
Trên đường đi Ar-Chom gặp rất nhiều khó khăn và Ar-Chom còn rất lo lắng cho mẹ, khi gặp chó Ar-Chom hình dung nó là chó sói và Ar- Chom lo: Liệu mẹ có bị chó sói ăn thịt không ?... rồi Ar-Chom còn bị con Ngỗng mổ vào chân và bị thương nữa, nhưng cuối cùng Ar-Chom cũng tới Trường. Khi tới trường Ar-Chom nghe các bạn lớp trên khoe với nhau rằng bọn tớ được thầy giáo cho xem những con côn trùng có vòi đấy, rồi có bạn còn khoe được học về các loài chim và mèo nữa,…Ar-Chom nghe thấy vậy và nghĩ “Còn mình thì chẳng biết tí gì. Mình chỉ yêu mẹh thôi”.
Cuối cùng tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp đã đến, cô giáo bước ra thềm, Và bằng cách nào đó cô giáo của Ar-Chom đã khiến Ar-Chom rất thích đi học. Đến giờ ngoài việc lo mẹ buồn Ar-Chom còn lo cô buồn nữa. Đoạn trang 13 có viết “Mẹ ơi, có lẽ cô giáo đang buồn vì nhớ con đấy mẹ a. Đến giờ con phải đi học thôi”. Điều đó chứng tỏ rằng Ar-Chom đã coi cô giáo như là người mẹ hiền thứ hai “người mẹ ở trường của Ar-Chom”. Để biết cô giáo của Ar-Chom đã làm gì khiến Ar- Chom thích đi học đến vậy cô xin mời các em đón đọc cuốn sách tại thư viện của nhà trường nhé.
Khép lời cho buổi giới thiệu sách hôm nay,cô có đôi lời muốn nhắn nhủ tới các em học sinh thân mến. Vâng cô giáo của chúng ta là vậy đó rất dịu dàng, ân cần như mẹ hiền vậy. Và để không phụ lòng yêu thương, dạy dỗ ân cần của cô chúng ta hãy chăm ngoan, học giỏi để khỏi phụ lòng các thầy cô của mình nhé. Nhân ngày 20/11 các em hãy dâng tặng những điểm 10, đó là những bông hoa tươi thắm đẹp nhất mà các thầy cô muốn nhận được từ các học trò ngoan của mình đấy. Cuối cùng cô xin chúc toàn thể các em học sinh chăm ngoan học giỏi, chúc các thầy cô giáo thật nhiều sức khỏe, thật nhiều hạnh phúc để bước tiếp những bước chân trên con đường ươm mầm cho tương lai đất nước.
Hiện cuốn sách đang có tại TV, rất vui lòng được phục vụ các em.
TTN - 00897